Vu Lan
Tác giả: VT

Mẹ ơi
Tác giả: Vũ Thanh
Lời thơ:

 

  

... Ai đi đâu phía cuối nguồn một chiều hôm
Mà dáng dấp khom khom đường nhạt nắng

Gánh oằn lưng bước chân dồn nẻo vắng

Đường mờ xa… ngày con lớn… mờ xa…

 

*

*   *

 

Ai đi đâu phía rặng tre một trưa hè

Mà dáng dấp rộn ràng chân bước vội

Quang gánh oằn vai một ngày hè Tân Hội

Gói quà bánh cho con làm vui bước chân về

 

Ai đi đâu… in dáng một trời quê

Cùng năm tháng đi qua mùa giông bão

Đời bươn chải mong manh gầy vai áo

Dáng nhỏ nhọc nhằn, mười một đứa con thơ!

 

*

*   *

 

Ai đi đâu… đâu khuất bóng mây mờ

Chiều tím lặng - một chiều mưa tháng bảy

Bông cài áo, giọt lệ nào không chảy

Trắng một màu day dứt suốt thời gian

 

*

*   *

 

Ai đi đâu… chiều khuất bóng non ngàn...

 

 

 




“… Khi đông sang Mẹ là nắng ấm, mùa hạ qua Mẹ là bóng mát, thiết tha nào như lời Mẹ ru… Dắt con qua vũng đời u tối, đưa con về vùng đất xanh tươi… con suốt đời muốn gọi Mẹ ơi!!!”  

     Đã hơn 2 năm rồi kể từ ngày Mẹ mãi mãi ra đi…

    Ngày Mẹ mất, nhìn cảnh người ta đưa Mẹ nhập áo quan, tôi không thể khóc được. Không một giọt nước mắt rơi! Cái cảm giác trống vắng vô cùng khi biết rằng mình sẽ chẳng còn bao giờ được gặp, được nghe thấy lời Mẹ lo lắng và ánh mắt yêu thương mỗi khi về thăm Mẹ làm tôi tê dại.

 

    Lúc Mẹ còn sống, trong tôi vẫn thường xuất hiện cái cảm giác, sinh ra làm một thằng con trai như mình thật là bạc bẽo! Xa mẹ có khi mấy tháng ròng mà chẳng khi nào nhớ Mẹ. Là đàn ông con trai, ai lại nhớ Mẹ!

 

    Ôi cái quan niệm đó mới vô tình và ngu ngốc làm sao!

 

    Mẹ sinh ra anh em chúng tôi tất cả là 11 người, đi qua những giai đoạn khó khăn cùng cực của 2 cuộc chiến tranh, nơi vùng quê nghèo một mình Mẹ tảo tần buôn bán. Gánh hàng rong trên vai với chai xì-dầu, nước mắm, quyết chí cho tất cả các con được nuôi chí học hành - nỗi lo cơm áo và tương lai của 11 đứa con chất cả trên đôi vai gầy của Mẹ! Có ai đong đếm được biết bao mồ hôi và những nỗi tủi cực mà đời Mẹ đã trải qua để đổi lấy 11 đứa con lần lượt nên người?!!

 

    Cuộc đời với những lo toan vất vả ấy, đã ngấm dần vào Mẹ những tính cách chắt chiu, lam lũ… Cho đến khi các con đều đã lớn, cuộc sống đã tốt hơn nhiều thì tính cách đó của Mẹ vẫn còn nguyên vẹn, để rồi hầu như suốt cả đời Mẹ, chẳng có lấy một lần Mẹ tự cho phép mình được thoải mái với bản thân, được hưởng thụ một chút gì gọi là của cuộc sống bình thường…

 

    Và hôm nay, khi tất cả các con đều đã trưởng thành… thì Mẹ lại mãi mãi ra đi…

 

 

V.T

CÁC BÀI THƠ NHẠC KHÁC
Thời trang Hàn Quốc
Vườn Thiên Thanh Tuyển dụng